(MTO) Tôi thường đặt ra câu hỏi với chính tôi khi gặp một việc sắp phải làm là “ liệu mình có làm được không?”.
Và đôi khi câu trả lời trong chính ý nghĩ của tôi là “khó lắm! Đừng làm, làm có được đâu, mình đâu có biết nhiều về vấn đề này”. Vậy là không cần nhiều thời gian để tìm hiểu vấn đề đó nữa, tôi đã gạt vấn đề đó sang một bên. Thời gian dần trôi, chính những thói quen hờ hợt như thế đã làm cho tôi đánh mất rất nhiều cơ hội để thể hiện sự tự tin và bản lĩnh của chính mình, tôi đã rụt rè và sợ rất nhiều thứ khi nghĩ rằng “tôi không thể làm cái này, hay cái nọ…”
Và rồi mọi thứ đã dần thay đổi khi tôi bắt đầu chăm chỉ đọc sách, tham gia các buổi kỹ năng mềm, tham gia ngoại khóa cùng với các tổ chức tài trợ cũng như trong nhà trường.
Có lần tôi cũng tham gia tư vấn cho những người bạn cùng trang lứa. Cái mà các bạn sợ nhất đó chính là “sợ không tìm được việc làm”, hay chán nản với chính ngành học của họ. Chuyện các mối quan hệ để xin việc làm cũng là một lý do làm cho nhiều bạn cảm thấy rụt rè và thiếu ý chí khi nghĩ đến “mình chẳng quen biết ai trong lĩnh vực mình đang học”. Mà các bạn không nhận ra rằng: tài năng thật sự của các bạn, chính là cách giúp các bạn đứng vững trong cuộc sống này chứ không phải là các mối quan hệ mang lại lợi ích. Tài năng là cái mà ai trong chúng ta cũng có thể theo đuổi, phấn đấu hết mình, ham học hỏi và đam mê trong công việc. Vậy việc gì các bạn phải mất niềm tin khi nghĩ đến khả năng xin việc của các bạn là ít, đúng không nào?
Bên cạnh tài năng mà mỗi ngày chúng ta được học từ sách vở, đúc kết kinh nghiệm, học tập từ thầy cô, bạn bè thì tính cách và thái độ làm việc cũng là một yếu tố vô cùng quan trọng để giúp bạn vững vàng trong công việc. Một nhà tuyển dụng sẽ không thể nào chấp nhận một tác phong làm việc loi thoi, ẩu tả, làm qua loa, rồi thiếu tinh thần trách nhiệm… Tất cả những thói quen không tốt đó, đã làm bạn bị đánh bại bởi các ứng viên khác. Từ đó bạn lại mất tự tin vào bản thân, rồi tự ti hay cảm thấy mình thua kém bạn bè.
Tôi đã từng đọc ở đâu đó một câu nói nôm na như thế này: tính cách quyết định cuộc đời, và cuộc đời là cuộc đời của bạn. Bạn muốn thành công trong công việc cũng như trong cuộc sống thì cách nghĩ, cách làm, cách sống của bạn như thế nào thì sẽ phù hợp với nơi làm việc, cuộc đời của chính bạn.
Mất niềm tin đồng nghĩa với việc bạn đánh mất chính mình, bạn đánh mất chính mục tiêu phấn đấu của bạn. Đánh mất niềm tin nghĩa là bạn chấp nhận những gì sẽ đến với cuộc đời bạn, trong khi bạn chỉ biết đón nhận dù là nó tốt hay không tốt với cuộc đời của bạn.
Đánh mất niềm tin, bạn sẽ sống trong cái không gian u tối và hờ hững với những gì đang xảy ra. Đánh mất niềm tin hay là đánh mất cuộc đời của chính bạn?
Điều gì làm cho bạn cảm thấy mất niềm tin? Trong công việc, tình cảm, gia đình hay bạn bè?
Bạn có thể bị lừa dối nếu như bạn tin quá nhiều, nhưng bạn không thể sống mà không có niềm tin. Khôn ngoan để nhận diện ra những ai thật sự tốt với bạn, những ai đến với bạn chỉ vì những lợi ích cá nhân. Ai đó yêu bạn vì điều gì? Vì sự nhí nhảnh đáng yêu hay sự giản dị và chân thành của bạn? Ai đó đến với bạn vì họ thật sự muốn làm bạn với bạn hay là vì những lợi ích mà bạn có thể mang đến cho bạn? Bạn luôn là người che chở và giúp đỡ họ, song bạn chưa bao giờ được nhận sự giúp đỡ từ người đó là vì sao? Là vì người đó không muốn giúp bạn hay là do người đó không có khả năng giúp bạn?
Sáng suốt nhận dạng ra những ai thật sự đến với bạn vì chính tính cách cũng như sự đáng yêu của bạn, chứ không phải vì những giá trị vật chất bên ngoài cũng như là ngoại hình xinh xắn của bạn. Bạn yêu thương và đặt niềm tin vào ai đó rất nhiều, nhưng chính vì sự hào nhoáng từ bên ngoài của bạn đã làm họ thích bạn thì nhất định sẽ có một ngày bạn nhận ra sự thật phũ phàng và rồi bạn cũng sẽ rơi vào tình trạng tuyệt vọng, thiếu niềm tin trong cuộc sống.
Vậy đừng để tình trạng mất niềm tin diễn ra làm đau nhói tâm hồn bạn, bạn hãy sáng suốt khi kết bạn, trao cho ai đó tình yêu cũng như tự tin trên con đường tuyển dụng và tự tin trong cuộc đời này nhé.
HOATHUYTINH101- Mực tím
|
(MTO) Nếu như bạn đang cảm thấy ngày nào cũng giống hệt nhau, thì đây là những việc sẽ giúp bạn thư giãn và có được một ngày hạnh phúc. 1. Dậy sớm Dậy sớm là cách hay nhất để bạn bắt đầu một ngày mới nhiều hứng khởi, chủ động hơn trong mọi chuyện. Cảm giác mình được có nhiều thời gian hơn sẽ khiến cho bạn vui vẻ và thoải mái hơn. 2. Tập thể dục Có thể bạn chọn một môn thể thao để khởi động ngày mới, nhưng cũng có thể chỉ là vài vòng đi dạo quanh khu phố, hít thở chút không khí trong lành cũng tốt. Tập thể dục sẽ đem lại cho bạn nguồn năng lượng cho cả ngày làm việc học hành mà tinh thần bạn cũng sẽ thoải mái hơn. 3. Thả lỏng cơ thể Dành một chút thời gian buổi sáng để thả lỏng tâm trí bạn đi, đừng vội vội vàng vàng lao đầu vào việc. Nhâm nhi chút cà phê sữa, lướt qua vài truyện cười trên báo, hay tưới nước cho mấy chậu kiểng nhỏ góc sân cũng là một gợi ý. 4. Lên kế hoạch cho ngày Để tránh quên trước quên sau hay quay cuồng trong núi công việc bộn bề mà không thể xử lý, bạn nên dành 5- 10 phút đầu ngày để viết ra những việc cần làm theo thứ tự gấp gáp hay quan trọng. Việc này giúp cho bạn cảm thấy mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát của bản thân, và rồi cứ từ từ mà giải quyết từng việc một nhé! 5. Làm việc chăm chỉ Có nhiều cách để hạnh phúc, và làm việc cũng là một trong những cách đem lại hạnh phúc. Có việc để làm và làm thật chăm chỉ cũng sẽ giúp bạn thoát khỏi cảnh ngồi chán không biết làm gì. Từ trong công việc học hành, bạn được tặng thêm những người bạn, niềm vui, gợi mở đam mê và đem đến những cơ hội. 6. Giúp đỡ người khác Khi bạn đưa tay giúp đỡ người khác dù chỉ là vài đồng xu lẻ hay đơn giản là dắt một cụ già qua đường, cảm giác đầu tiên là cảm thấy mình là một người có ích. Và cả những suy nghĩ hạnh phúc kiểu như mình là người hào phóng, mình tốt bụng, mình nhân ái hay rất nghĩa hiệp sẽ khiến bạn thêm yêu đời. Rõ ràng cho đi cũng là một cách nhận lại mà, phải không? 7. Nuông chiều bản thân Khi đã xong việc trong ngày hôm nay, đừng gò mình cố gắng làm tiếp những việc của ngày mai ngày mốt. Sống quá nguyên tắc, khuôn mẫu và đặt tiêu áp lực cao khiến bạn mệt lắm đấy. Thỉnh thoảng có thể “hư hỏng” một tí như nán lại cho đến cuối buổi tiệc muộn, liều lĩnh tham gia một cuộc thi, đi du lịch riêng, và mặc một cái áo sặc sỡ bạn cực thích mà sợ bị để ý nên chẳng dám thử bao giờ. Thoát khỏi lịch trình hằng ngày giúp bạn làm mới bản thân và đem lại rất nhiều cảm hứng đấy! 8. Dành thời gian cho cuộc sống thực Đừng chỉ biết đóng cửa phòng và làm bạn với internet ngày này qua ngày nọ. Sau cánh cửa phòng bạn là gia đình, bè bạn, và cuộc sống rất đỗi lôi cuốn. Facebook, mail, hay Youtube dẫu vô cùng hấp dẫn, nhưng sẽ không thể pha cho bạn một ly sữa khi bạn ốm hay cho bạn dựa đầu vào khi bạn cần một người bạn đâu. 9. Đọc sách Hãy bắt đầu bằng một cuốn sách mỏng thôi, tùy theo sở thích của bạn. Có thể là tiểu thuyết hành động, trinh thám, sách kinh doanh, hoặc truyện phiêu lưu, tình cảm…Sách khiến cho tâm hồn bạn trở nên phong phú, đem lại kiến thức, và nuôi dưỡng trong lòng bạn những cảm xúc ngọt ngào mỗi ngày. 10. Gọi điện cho một người bạn Nhấc máy lên gọi cho một người bạn mà bạn quan tâm, hay gửi tin nhắn cho người mà bạn lâu rồi không liên lạc đi. Những người bạn lúc nào cũng đem lại cho bạn rất nhiều niềm vui. 11. Nghĩ đến những việc tốt đẹp khi đi ngủ Và cuối cùng, trước khi lên giường ngủ, hãy mỉm cười với những điều thú vị tuyệt vời bạn đã làm trong ngày. Nghĩ đến những niềm vui bạn đã trải qua và kết thúc một ngày hạnh phúc bằng một giấc ngủ ngon nhé! Đ.T.H.D - Mực Tím |
"Các bạn có muốn biết người thân của mình đang làm gì và ở đâu không?". Câu hỏi này dường như rất khó trả lời cho chính xác phải không các bạn. Lúc này các bạn chỉ có thể nghĩ rằng muốn tìm chắc phải tới trung tâm NASA của Mỹ mất. Nhưng không! Cách mà mình tìm hiểu dưới đây sẽ giúp bạn và đặc biệt là miễn phí luôn :)
+ Đầu tiên các bạn truy cập vào địa chỉ sau: http://www.themobiletracker.com/english/index.html
+ Trong mục: Track a phone number here --> bạn chọn: Việt Nam
+ Tại ô nhỏ dưới: Gõ 84, ô lớn: Gõ số điện thoại (ví dụ 0912345789).
+ Tại ô nhỏ dưới: Gõ 84, ô lớn: Gõ số điện thoại (ví dụ 0912345789).
+ Cuối cùng nhấn: Start searching
=> Bạn chỉ cần đợi một lúc là sẽ tìm được vị trí ngay.
=> Chúc bạn thành công
Theo Dân Trí

Hình minh họa: Người Lao Động.
Google+
Đọc tiếp...
Hạnh phúc mong manh
Tôi đã giữ kín câu chuyện này 3 năm qua vì không đủ dũng cảm thú nhận với chính mình. Hôm nay, tôi viết ra tất cả với hy vọng, dù ở nơi đâu, người vợ yêu thương của tôi cũng được thanh thản.
Vợ tôi không biết rửa chén bát, không biết lau nhà, bù lại, cô ấy nấu ăn rất ngon, có khiếu thẩm mỹ và là một người tình tuyệt vời.
Hình minh họa: Người Lao Động.
Tháng ngày êm ái
Mỗi sáng thức dậy, ngay khi nghe thấy tiếng nước vòi sen, tôi bật dậy, chạy vào bôi thuốc đánh răng lên bàn chải rồi đưa cho nàng. Tôi làm cái việc cỏn con ấy mỗi ngày và cảm thấy rất hạnh phúc.
Rồi nàng lùi xe ra cửa, tôi cũng phải vội chạy xuống mở cổng, nếu không thì 10 lần tôi xuống chậm là cả 10 lần nàng mở cổng bằng đuôi xe. Hôn tạm biệt, đó là thủ tục bắt buộc. Chưa hôn thì chưa đi. Ban đầu, tôi cũng ngượng với mấy bà bán rau ở cổng nhưng sau cũng thành quen, lại thấy hãnh diện với lão hàng xóm đang cởi trần đá bóng.
Tôi tới công ty, mở máy tính ra là đã thấy mặt nàng. Nhưng đừng hòng nàng mở lời trước. Tôi phải nhảy vào chào vợ. Có khi hàng giờ hoặc đến chiều nàng mới đoái hoài đến một lần, với một cái nháy mắt. Những hôm nào tôi muốn rủ nàng đi ăn trưa, phải điện thoại, chứ có vào buzz mấy lần nàng cũng vẫn tỉnh bơ. Mỗi lần thắc mắc, nàng lại nói: “Người ta đi làm, tập trung vào chuyên môn chứ ai lại chát chít”. Mãi rồi cũng quen nên mỗi lần thấy nàng trả lời nhanh hơn mong đợi cũng làm tôi thấy sung sướng.
Những hôm hai đứa đi ăn trưa, nàng lúc nào cũng kêu buồn ngủ: “Chồng à, chả nhẽ lại thuê khách sạn ngủ trưa chồng nhỉ”. Thế là tôi lại phải đưa nàng về văn phòng cho nàng chợp mắt.
Buổi chiều, tôi luôn về nhà trước. Nàng về, bấm chuông cửa inh ỏi, bấm đến khi tôi mở cổng mới thôi. Nàng lao đánh vèo cái xe vào nhà. Đến giờ, tôi cũng không hiểu sao nàng lao xe kiểu đó mà chưa bao giờ đâm thủng bức tường ngăn phòng khách và bếp.
Cất túi cho nàng, tôi đi tắm. Bước ra khỏi phòng, thấy mùi thức ăn là biết hôm nay phải rửa nhiều hay ít chén bát. Tôi thường chén bằng sạch các món nàng nấu, những món miền Bắc mà tôi không thể tìm thấy ở bất cứ nhà hàng nào.
Khi tôi rửa chén bát thì nàng đi tắm. Lên phòng ngủ, đã thấy nàng thơm tho. Vợ chồng cùng xem tivi, hôm thì đánh bài, chơi cá ngựa, rồi đi ngủ.
Chúng tôi đã sống với nhau 4 năm êm đềm như thế, không có gì đặc biệt quá xảy ra, trừ những chuyến du lịch, công tác, họ hàng ghé thăm làm xáo trộn tí chút.
Người thứ ba
Biểu hiện đầu tiên tôi nhận thấy ở nàng là sự mệt mỏi khi ái ân. Nàng lảng tránh, có khi từ chối bằng cách lăn ra ngủ trước khi tôi rửa chén bát xong. Nàng hay điện thoại cho mẹ và chị, nói chuyện gì đó mà khi thấy tôi thì cười rất gượng. Đáng kể nhất là bỗng dưng nàng nấu ăn cứ mặn chát, tôi ăn không nổi. Ba ngày mà đánh vỡ 8 cái chén, làm cháy cả nồi cơm điện.
Biểu hiện khác là nàng bỗng chủ động chát chít với tôi. Hỏi những câu mà trước đây chỉ có tôi thường hỏi: Đang làm gì đó? Có cô nào xinh đẹp xung quanh không? Có nhớ vợ không?...
Tôi đem chuyện của mình nói với cậu bạn thân, nó phân tích: “Có khi vợ ông có bồ đấy. Trốn tránh quan hệ với chồng nhé, thì thụt điện thoại (nói là gọi cho mẹ và chị nhưng chắc gì), ông phải kiểm tra đi. Bỗng dưng mất tập trung, đểnh đoảng, quên khẩu vị của chồng. Ông có biết phụ nữ ngoại tình thường quan tâm đến chồng hơn không? Đừng tưởng thấy mấy cái chát ấy là yêu ông hơn, đó là “bụng ta suy ra bụng người”, muốn xem chồng có giống mình không đấy”.
Nghe cậu bạn phân tích xong, lòng tôi như lửa đốt. Không báo trước, tôi lao đến công ty vợ. 11 giờ, nàng không có ở đó. Cô thư ký nói: “Chị ấy đi cách đây 30 phút, em tưởng đi cùng anh”. Tôi gọi điện thoại đến chục cuộc, nàng đều không nghe máy. Tôi như hóa điên nhưng không thể ngồi ăn vạ ở công ty được, đành ra tiệm cà phê trước cổng công ty ngồi chờ. Gần 14 giờ, nàng đi taxi về, vẻ mệt mỏi nhưng lại rất hớn hở. Tôi tiến về phía nàng, mặt rất nghiêm trọng, hỏi: “Em đi đâu nãy giờ, anh gọi mà không nghe máy?”. Nàng lộ rõ vẻ bối rối của người bị bắt quả tang: “Em có hẹn, mải nói chuyện nên không để ý điện thoại. Em cũng không nghĩ anh lại mất thời gian như thế...”.
Không đợi nàng nói thêm, tôi giật túi xách, lấy điện thoại, tìm phần “Cuộc gọi đi”, bấm số gần nhất, gọi lúc 10:20. Một giọng đàn ông lớn tuổi “alô”. Tôi dập máy ngay. Nhưng số đó gọi lại. Tôi nghe máy, trả lời: “Alô, mày là thằng nào, mày có biết cô ấy có chồng rồi không?”. Nàng lao đến, giằng lấy cái điện thoại, nói với vẻ vô cùng sợ hãi: “Thôi chết, em xin lỗi anh. Chồng em hiểu nhầm thôi ạ. Em sẽ gọi lại anh sau. Xin lỗi anh”.
Tôi túm lấy vai nàng, hét vào mặt: “Cô đi hẹn với thằng già này à? Cô thật đê tiện. Thảo nào những ngày qua thay tính đổi nết. Cô đừng tưởng tôi mù, không nhìn được ra...”.
Nàng nhìn tôi sững sờ, nước mắt chảy dài xuống má nhưng vẻ mặt vẫn cứng rắn lắm. Giật túi xách lại, nàng nói: “Anh về ngay đi, đây là trước cổng công ty em. Em muộn cuộc họp với khách hàng quan trọng rồi. Về đi, tối em sẽ cho anh biết tất cả”. Rồi nàng bước đi.
Tôi về nhà, không còn tâm trí nào để vào công ty nữa, tắt máy điện thoại và chuẩn bị tinh thần đón nhận mọi sự thật, dù có đau đớn nhất. Tôi nghĩ đến việc dứt khoát không tha thứ cho nàng, nói với bố mẹ hai bên ra sao, chia tài sản thế nào cho không bị thiệt...
21 giờ, nàng vẫn chưa về. Tôi đã nghĩ có thể hôm nay nàng không dám về nhà vì muốn tránh mặt tôi. Nhưng rồi, chuông cửa liên hồi, liên hồi, liên hồi. Khác với mọi lần, tôi đi rất từ từ xuống, mặc cho nàng bấm.
Nhưng khi mở cửa, không phải nàng mà là hai anh cảnh sát giao thông.
Tôi lên xe cùng họ đi đến hiện trường, nơi chiếc xe của vợ tôi bị một chiếc container chẹt ngang. Không còn cơ hội để đưa nàng đi bệnh viện. Vợ tôi vượt đèn đỏ.
Trong chiếc túi xách được giao lại, không chỉ có chiếc điện thoại mà có cả kết quả siêu âm. Nàng có em bé, được 4 tuần, kết quả mới xét nghiệm hôm nay. Sổ khám có số điện thoại của bác sĩ. Tôi gọi số ấy, tiếng “alô” làm tôi hết hồn - đó là người đàn ông có hẹn với vợ tôi lúc trưa.
Hôm nay là ngày giỗ thứ ba của nàng.
+ Đọc bài này xong cảm thấy một nỗi buồn thoáng qua. Ông chồng không tin vợ và vợ cũng nên nói cho chồng biết sớm vì đã mang bầu chứ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





- Follow Us on Twitter!
- "Join Us on Facebook!
- RSS
Liên hệ